Chương 003: Nguyễn Trấn thủ

Trấn thủ và nhị vị công tử sửa soạn tề chỉnh đến sảnh ăn sáng thì lão phu nhân cũng vừa tới. Trấn thủ tiến lại chắp tay thăm hỏi thái phu nhân.

– Mẫu thân thấy trong người ra sao? Lang y chẩn mạch rồi.

– Ừ, không có gì, các con không cần lo lắng. Ăn cơm đi.

Sáu người theo thứ tự ngồi vào bàn dài. Những lúc chỉ có người trong nhà thì nhị di nương cùng ngồi mâm. Khi có khách bên ngoài hoặc những buổi lễ trọng đại thì bà sẽ lùi phía sau hầu hạ lão phu nhân hoặc phu nhân theo lễ tục. Trấn thủ là võ tướng quanh năm bôn ba bên ngoài nên đối với thức ăn thức uống không câu nệ phiền hà. Thậm chí lão phu nhân có lần trêu đùa, chỉ cần có cái gì ăn được là tốt rồi, con trai bà thật dễ nuôi.

Thức ăn hôm nay có cơm gạo trắng, cá lóc kho tộ, thịt heo rim tôm, canh bầu dồn thịt và rau luộc.

Đức Ngài ngự thiện không xa hoa, các món cao lương mỹ vị hay dùng để cúng tế Tổ tiên là chính. Quan dân theo gương đó mà sinh hoạt, không dám hoang phí. Nguyễn Trấn thủ lại càng giữ nếp nhà cần kiệm, giản dị. Mỗi ngày Trấn thủ đều dậy từ giữa canh năm, luyện tập võ nghệ; đến giữa giờ Mão ăn bữa sáng. Sau đó đầu giờ Thìn lo việc quân bị thường nhựt.

Gia quyến trong nhà theo nếp sinh hoạt của người mà sắp xếp cho phù hợp. Thật ra chỉ có bữa sáng, đôi khi là bữa chiều thì Trấn thủ mới ăn cơm cùng gia quyến. Hầu hết bữa trưa người ăn cùng đồng liêu, thuộc hạ bên ngoài. Lúc ăn cơm mọi người rất ít nói chuyện, thỉnh thoảng là vài câu đối đáp ngắn rồi thôi. Những chuyện ở hậu viện xưa giờ đều do Nguyễn phu nhân sắp xếp. Bao nhiêu năm làm phu thê họ đã quen thuộc tính tình và cách làm việc của nhau.

Bữa sáng trôi qua nhanh. Trấn thủ ngồi ghế giữa dặn dò trước khi ra ngoài.

– Phủ mới lập, còn rất nhiều chuyện phải để tâm. Nội viên đều trông cậy vào phu nhân lo liệu.

– Phu quân yên tâm, ta sẽ chu toàn.

– Ta biết. Ta có chuyện cần bàn với nhạc gia, đại cửu và tiểu cửu. Phu nhân sắp xếp chỗ nghỉ ngơi chu đáo. Lúc nhạc phụ đến ta sẽ mời ra tiền viện bàn chuyện.

– Được.

Tiễn Trấn thủ ra ngoài xong, Nguyễn phu nhân cùng thái phu nhân và nhị di nương bắt đầu sắp xếp các việc trong dinh. Từ lâu rồi thái phu nhân đã giao toàn bộ quyền quản gia cho phu nhân. Bà làm một lão nhân hưởng phúc có con dâu hầu hạ. Nhưng bà vẫn quen luôn tay làm việc như thuở cơ hàn nên các việc chăm sóc vườn rau, gốc hoa trong sân nhà bà vẫn tự mình làm. Thỉnh thoảng bà cũng ngồi nghe con dâu sắp xếp việc nhà.

Nguyễn phu nhân có tiếng hiền thục, đảm đang. Chuyện trong viện ngoài phủ đều có thể gánh vác. Mấy năm nay phu nhân cũng giao ít việc nhà cho Trương di nương lo liệu.

Phủ Trấn thủ nằm trên khu đất Trường Đồn trước đây. Từ đây đi đến các huyện lỵ đều thuận đường sông, đường bộ. Phủ nằm ở giữa gò đất cao. Cổng chính hướng về phía Nam. Các phủ huyện thường giống nhau theo trật tự, Đông chính Tây trợ, Nam tả Nữ hữu. Trấn thủ và gia quyến ngụ ở biêt thự phía sau Dinh Trấn, có bốn cổng vào gồm một chính và ba phụ.

Dương tổng quản dẫn đầu các gia nhân cũ mới đến trình diện. Cũ là những gia nhân đi theo từ phủ ở kinh thành đến đây. Mới là gia nhân hầu hạ Lưu thủ Trấn Định Tường sở tại. Tất cả gia nhân quỳ ra mắt các vị phu nhân.

Thái phu nhân gật đầu khoát tay cho tất cả đứng dậy, chia hai bên tả hữu nam nữ mà đứng.

– Bẩm phu nhân, đây là Trương quản sự và Phùng quản sự lo việc nội ngoại của phủ trước đây.

– Hạ nhân ra mắt thái phu nhân, phu nhân.

– Miễn lễ.

Đợi thái phu nhân lên tiếng dặn dò chung trước, Nguyễn phu nhân mới chậm rãi an bày các việc.

– Phùng quản sự theo cùng Dương tổng quản lo việc ở ngoại viện. Chú ý chăm sóc lão gia và hai vị thiếu gia chu đáo.

– Dạ. Tạ ơn phu nhân.

– Trương quản sự theo Nguyễn quản sự lo việc nội viện. Sắp đặt người hầu hạ thái phu nhân cẩn trọng.

– Dạ. Tạ ơn phu nhân.

Đợi bốn quản sự lui về vị trí, Nguyễn phu nhân nói tiếp:

– Sắp tới việc trong phủ rất bận rộn. Vài ngày tới ta sẽ dặn dò các công việc cần kíp. Bốn người các ngươi chuẩn bị nhân sự đầy đủ. Dương tổng quản và Nguyễn quản sự đã từng theo lão gia nhiều năm, việc tu bổ ngoại viện, nội viện cũng không lạ. Các ngươi theo lời hai người này trù bị.

– Dạ, phu nhân.

Nguyễn phu nhân khoát tay ra hiệu, Dương tổng quản bước ra nói.

– Lão gia, thái phu nhân và phu nhân biết mọi người đã nhọc công vất vả. Cái này là phần thưởng công, mấy ngày tới mong là ai cũng sẽ cố gắng.

– Tạ ơn lão gia, thái phu nhân và phu nhân.

Đợi nhóm gia nhân nhận tiền thưởng, lui xuống chỉ còn bốn vị quản sự ở lại thì Nguyễn phu nhân ban ghế ngồi cho họ.

– Chuyện đầu tiên là tìm thầy học cho Minh nhi. Con sẽ xin lão gia lưu tâm tìm. Mấy ngày này sẽ nhờ Bùi phó đốc tiếp tục chủ giáo. Mẫu thân thấy được không?

– Được, chỉ là Bùi phó đốc bận nhiều công vụ. Phải tìm người nhanh.

– Dạ. Con định hỏi phụ thân chiều nay.

– Đúng rồi, vậy mà ta quên. Châu lão biết rộng sẽ tìm được người thực tài.

– Dạ, mẫu thân muốn đi xem hậu viện không?

– Không cần đâu. Ta ở Tây viện là được rồi. Con cứ sắp xếp. Vài ngày nữa ta muốn khai mảnh đất phía sau trồng ít rau cỏ.

– Dạ, …

Nguyễn phu nhân định nói tiếp thì thấy thái phu đưa tay che miệng ngáp. Lúc nãy ăn cơm xong bà có uống thang thuốc, chắc có vị an thần.

– Mẫu thân về phòng nghỉ ngơi nhé? Đợi người ngủ dậy con sẽ bới tóc lại cho người.

– Được, khi nào nhà thông gia tới con nhớ báo ta.

– Dạ, con nhớ.

Thái phu nhân khoát tay ý bảo không cần tiễn, bà dẫn theo hai thể nữ rời đi. Nhóm người còn lại nghe Nguyễn phu nhân dặn dò tiếp. Bà quay sang phía Trương di nương đang nhìn vào quyển sổ trên tay, hỏi:

– Còn việc nào quên nhắc đến không?

– Dạ, phu nhân đã nói đủ các việc. Chỉ là việc trồng mấy luống hoa và mấy chậu cây mang từ kinh đô về. Mình trồng lúc này đầu mùa mưa rất thuận lợi.

– Được, khi nào mẫu thân khỏe trồng rau cỏ thì ta cũng theo làm. Muội nhớ coi kỹ mấy loại hoa có hương, hỏi lang y cẩn thận, không để ảnh hưởng sức khỏe của thái phu nhân.

– Dạ, thiếp biết. Thiếp sẽ cẩn thận.

– Chỗ của lão gia và hai thiếu gia không cần trồng hoa. Chọn mấy chậu kiểng phù hợp, trồng thêm mai tre trúc là được.

Nghe phu nhân bàn với Trương di nương khiến hai người  Phùng, Trương quản sự tò mò nhưng không dám biểu hiện ra mặt. Nhà quan lại hay thương nhân giàu có thì chuyện một bà chánh, mấy bà thiếp thất là chuyện thường. Bà chánh nắm quyền quản lý nội viện, có danh phận, rồi có thiếu gia tiểu thơ dựa vào.

Bà chánh già lớn tuổi không còn được phu quân sủng ái, vì thế bà chánh nắm rất chặt các quyền lợi của mình. Thiếp thất thì trẻ đẹp thường được các vị lão gia sủng ái, dùng sự sủng ái này để có cuộc sống xa hoa. Tiếp sau là muốn có thêm các quyền khác, lấn át thiếp thất khác, đôi khi lớn gan muốn tiếm quyền chánh thất.

Cuộc chiến phía sau tường cao cổng kín quyết liệt không kém chốn sa trường. Mấy người được làm quản sự nội ngoại viện này đều đã trải qua bao nhiêu cảnh ngộ, lòng người sâu hiểm bao nhiêu cũng đã từng biết. Phùng và Trương quản sự hơi thở dài, xem ra tương lai của họ sẽ khó lường.

Chuyện tranh đấu giữa các bà, ai thắng ai bại đều liên quan đến họ. Họ nên theo ai bỏ ai đây?

Nguyễn phu nhân tuổi đã tứ tuần, mái tóc chưa bạc nhưng không còn bóng mượt. Gương mặt bà thon thon hình trái xoan với song mũi cao và đôi mắt hơi sâu. Thời con gái bà cũng là mỹ nhân có tiếng trong vùng. Qua thời gian, chiếc cằm nhỏ đã đầy đặn hơn, nét nhăn trên khóe miệng và đuôi mắt làm cho gương mặt phu nhân thêm phần lỗi lạc, từng trải. Hôm nay phu nhân vấn tóc đơn giản để lộ vầng trán cao hơi khác so với tiêu chuẩn của phần đông phụ nữ. Phu nhận vận bộ áo thường phục xanh nền nã may bằng vải lanh.

Phía sau bà là Trương di nương cũng mặc bộ áo vải lanh, áo màu vàng nhạt, váy màu xanh xám nhẹ nhàng. Trương di nương tuổi gần ba mươi, độ tuổi mặn mà của người phụ nữ. Gương mặt tròn nở nang, miệng nhỏ mũi thanh.

Cả hai đều sanh đặng thiếu gia cho Trấn thủ, tuổi của phu nhân đã lớn đường sanh nở không hy vọng nữa. Sao phu nhân lại cho phép di nương can dự chuyện quản lý hậu viện, hậu hoạn khó lường. Hơn nữa chuyện đại kỵ là không giữ tôn ti trật tự chốn hậu viên sẽ làm nội phủ lộn xộn. Nguyễn phu nhân không dè chừng như vậy thật sơ sót.

Dù sao hai người Phùng Trương nghĩ mình là người mới, không dám trình ý mà chỉ nhge sắp đặt mà theo. Trước đây họ làm quản sự cấp hai của Lưu thủ. Khi có chiếu thuyên chuyển họ bị bỏ lại nơi này trông coi phủ chờ Tân Trấn thủ. Bây giờ hai người cũng coi như được nâng cấp, không thiệt thòi gì. Chỉ mong là Nguyễn phu nhân đảm đang giữ yên nội viện, họ không cần bị lôi vào cuộc giao tranh.

Dương tổng quản nghe xếp đặt việc trong phủ xong thì bẩm báo:

– Bẩm, phu nhân các Phủ, Huyện đều cử người đến xin tân kiến. Phu nhân định ngày nào để thuộc hạ nhắn lời?

– Ta định vài ngày tới để thái phu nhân hồi phục sức khỏe sẽ gặp. Dù sao cũng phải sau khi lão gia tiếp kiến Tổng trấn mới được.

– Dạ, thuộc hạ sẽ nhắn lại.

Buổi trưa nay Trấn thủ cho người báo tin ở bên ngoài cùng thuộc hạ, khi nào Châu lão sư đến sẽ về đón tiếp.

Thái phu nhân sau giấc ngủ trưa tinh thần đã sảng khoái. Thấy phu nhân rộn ràng lo thu xếp trước sau thì sai thể nữ bên cạnh vấn tóc cho mình. Thể nữ a Trang bên cạnh bà cũng khéo léo lanh lợi. Ngày thường bà thích để phu nhân vấn tóc là để cùng chuyện vãn vài câu, thêm tình thân mật. Thói quen này đã có từ bao năm nay rồi. Hơn nữa đâu có ai khéo léo, chiều chuộng bà như con dâu này.

Viết một bình luận

error: Content is protected !!