Cuộc nói chuyện với trụ trì, dù không có câu trả lời chính xác cho điều mà y trăn trở, suy tính bấy lâu nhưng Thủ Hoằng bắt đầu có những thay đổi. Việc đầu tiên là y định dời nhà ra nơi khác, và vị trí ngôi nhà mới nầy được y mời thầy coi phong thủy hẳn hoi. Y chọn nơi có dương khí mạnh để lấn áp âm khí quanh thân. Việc thứ hai là y muốn làm là không tiếp xúc với những oán hồn như trước đây, mỗi khi y ‘thấy’ họ liền lánh mặt, tránh đi nơi khác, bất đắc dĩ vì công vụ không thể rời đi thì y làm ngơ, coi như không biết gì hết. Thêm nữa, y đến chùa cầu chuỗi Phật châu đeo ở trên tay. Việc nầy khiến vài đồng sự trong kho Đồn Điền tò mò thăm hỏi, y theo lời vợ nói rằng là đang cầu tự.
Từ ngày Thủ Hoằng vào làm việc ở kho Đồn Điền, tuy có vất vả nhưng hầu hết sự vụ đều suôn sẻ khiến cho vài người bắt đầu dòm ngó dèm pha. Người ta không phải ai cũng có ác tâm nhưng sự ganh tỵ ghen ghét thể nào cũng có. Bởi vậy khi họ biết Thủ Hoằng cũng có chuyện ưu phiền, có điều mong cầu mà không đạt thì họ ‘khoan khoái’ đôi chút, rồi an ủi rằng “Đời người đâu có ai thập toàn thập mỹ”. Có người còn xui y kiếm thêm vợ nhỏ, biết đâu có thể giải hạn. Thủ Hoằng chỉ cười cười xua xua tay nói rằng từ từ rồi tính.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đã đến lúc Thổ lại mục kho Đồn Điền ở thành Qui cũng được thăng chức và rời đi. Người thay thế ông ta là Văn Bửu, như mọi người đoán trước. Còn Thủ Hoằng cũng thành là ‘người cũ’ rồi, y tiếp nhận công việc ghi chép điền bạ cho các phần Công thổ và Tư thổ, và dưới y có tới ba người thơ lại phụ giúp.
Mấy ngày nay Thổ lại mục tân nhiệm Văn Bửu thường hay quan sát Thủ Hoằng, hắn không tin rằng Thủ Hoằng lại dễ dàng chấp nhận ‘thua cuộc’ như vậy. Hắn vui mừng nhưng cũng có lo sợ, vì thành tích thu thuế của Thủ Hoằng năm trước rất tốt, quan trên đã chú ý và khen ngợi năng lực Thủ Hoằng.
Trong lúc Văn Bửu lo đặng lo mất thì Thủ Hoằng cũng chẳng hơn gì. Y phát hiện ra rằng dạo gần đây y không thấy những bóng ma phưởng phất ở cổng Củng Thần nữa. Là bọn họ đã rời đi hay là y không còn thấy đặng nữa rồi? Mặc dù y đã tận lực để đẩy đi âm khí quanh thân nhưng khi năng lực đó mất đi, y lại có chút hoảng hốt, giống như mình vừa mất thứ gì đó quý giá. Bao nhiêu năm nay, chính năng lực nầy đã khiến y cảm thấy mình vượt trội hơn người xung quanh, biết được những điều mà người không biết, đồng thời kiếm được nhiều, rất nhiều tiền. Coi ra, y phải tìm phương cách khác để kiếm tiền rồi.
Thủ Hoằng lơ đãng đi qua lại trước cổng Củng Thần khiến những người đang vội vã ra về thắc mắc hỏi dò.
– Ủa Thủ Hoằng, đang chờ ai à?
– Hả, ừm …
Thủ Hoằng tỉnh người nhìn xung quanh, trời sập tối rồi, nước đang lên, gió thổi mạnh làm mấy ngọn đuốc chao nghiêng. Người hỏi cũng không chờ y trả lời mà bước nhanh ra đường lộ, mất dạng.
Từ xa, Văn Bửu đã thấy hành động khác thường của Thủ Hoằng nên hắn hơi e dè, chậm rãi đi tới rồi không thể không ra vẻ quan tâm, chào hỏi.
– Sao vậy, chờ ai à?
– À, đang chờ huynh.
Biểu tình trong mắt Văn Bửu thay đổi, như sẵn sàng ứng phó. Hắn thấy Thủ Hoằng ngập ngừng như đang lựa lời để nói thì càng thêm căng thẳng. Rốt cuộc Thủ Hoằng nhích người tới gần hơn hỏi nhỏ.
– Năm ngoái huynh với ta bận rộn, không có dịp hàn huyên. Mấy ngày sau huynh rảnh không, chúng ta uống trà tâm sự. Có vài chuyện muốn nhờ huynh chỉ dẫn.
Văn Bửu hơi cúi đầu không để người đối diện nhận ra những luồng suy nghĩ trong tâm trí mình. Giữa hắn và Thủ Hoằng có chuyện gì cần hàn huyên sao? Lại còn muốn nhờ vả mình? Văn Bửu giằng xuống cảm xúc phức tạp, miệng cười hà hà xã giao.
– Được được, bữa nào đi uống một chầu, có gì mà đệ kêu là chỉ dẫn. Bây giờ, trong kho của chúng ta phần lớn đều nhờ đệ lo liệu, sắp tới ta còn phải qua bên kia nhiều đa.
Văn Bửu vừa nói vừa hất cằm về phía Thế điện, ánh mắt hắn nhìn thẳng Thủ Hoằng như muốn nhấn mạnh ý tứ trong lời vừa rồi.
Thủ Hoằng vốn nhanh nhạy, y nhận ra ngay ẩn ý trong lời nói và cử chỉ của Văn Bửu. Trong khoảnh khắc khoé miệng y hơi nhếch, ý nghĩ lướt nhanh qua trí ‘Ôi trời, thì ra là muốn lập uy với mình, nếu chẳng phải… thôi kệ đi. Lo xong việc của mình rồi tính tiếp.’
Cả hai người đều có tính toán trong lòng, hẹn nhau vào đêm ngày mốt, nhằm mồng mười, tới quán rượu phía ngoài cổng Lý Minh, nơi có rất nhiều hàng quán, sang hèn đều đủ hết. Họ chọn ngày mốt mới gặp mặt vì thời gian hai ngày này vừa đủ để có sự chuẩn bị. Một bữa giữa huynh đệ đồng nghiệp lại cần có sự chuẩn bị như vậy, chắc không thể là tiệc vui mừng gì.
Đúng giờ tan tầm vào ngày hẹn, Thủ Hoằng nhận được tin nhắc của Văn Bửu, nhắn rằng hắn còn đang chờ gặp mặt vị quan trên nên sẽ đến quán trễ một chút. Thủ Hoằng không tỏ thái độ gì, thuận miệng mời viên thơ lại thân tín của Văn Bửu cùng đến quán rượu luôn. Trên đường đi, cả hai trò chuyện đủ thứ, từ những việc phải làm sắp tới ở Kho Đồn điền đến việc nhà.
Hai người vừa nói vừa chậm rãi băng ngang bờ hào cổng Lý Minh, còn chưa đi tới cầu nối đã thấy một đám người xôn xao phía trước. Mấy cây đuốc được sắp thành một nửa đường tròn vây quanh hai người ăn vận như thầy cúng. Người lớn tuổi hơn đang cầm cây phất trần một tay, tay còn lại là nắm lá bùa, miệng đang lâm râm gì đó, không ai nghe rõ.
Cảnh làm phép như vầy vốn không hiếm, nhưng Thủ Hoằng không nghe nói có chuyện gì xảy ra ở cổng Lý Minh nên quay qua, nhìn đồng sự có ý hỏi. Người này vậy mà đã biết, nghiêng người nói nhỏ:
– Nghe nói là con trai út của Tham tán quân, được người nhà dẫn đi chơi rồi tử nạn. Mấy bữa rày, người nhà Tham tán đến đó khóc lóc không thôi. Bữa nay chắc mời thầy tới làm pháp sự. Chắc mình phải chờ một lát…
Mấy lời sau đó đều không lọt vào tai của Thủ Hoằng vì y đang nhìn thất bóng một bé trai ở trước mặt rồi. Hai mắt đứa nhỏ sâu hoắm, cái miệng đang há rộng như kêu gào nhưng không phát ra tiếng. Nó đang cuống cuồng chạy thoát nhưng có vẻ khó bề thoát khỏi mấy lời niệm chú của pháp sư nọ. Cho đến khi nó dùng sức bứt ra, vươn tới gần Thủ Hoằng thì bỗng nhiên hình dạng quanh thân nó rung rinh rồi có biến chuyển. Sắc xám quanh thân nó đậm dần đồng thời sức lực cũng tăng lên rồi… vút một cái, nó tránh thoát khỏi huyền chú của thầy pháp, lẩn đi mất dạng.
Cách đó vài thước, thầy pháp cũng rùng mình, nắm lá bùa cháy rực lên, ngọn phất trần cũng giật tung tứ tán. Cả hai bàn tay của thầy pháp đều cứng đờ rồi cháy xém. Cũng may thầy pháp trẻ hơn kia nhanh trí đánh bạt nắm lá bùa rớt xuống, thức tỉnh thầy pháp già.
Những người xung quanh tận mắt chứng kiến, có người hoảng hồn đứng yên như tượng, có người vừa chạy vừa la làng. Tiếng rên khóc của nhóm người nhà quan Tham tán càng lớn hơn, lẫn trong đó là tiếng chất vấn giận dữ với hai thầy pháp.
Thủ Hoằng và đồng sự chưa kịp rời đi đã thấy Văn Bửu đang gấp gáp đi tới. Thế là ba người cùng nhau đi tới quán rượu, và học cũng không thấy được ánh mắt của thầy pháp già đang nhìn theo họ.
Hai thầy pháp dễ dàng ứng phó với những lời chất vấn của thân nhân, họ hứa chắc rằng sẽ tìm cách để tìm lại vong linh của đứa nhỏ. Và chỉ lát sau, hai thầy pháp đi khỏi đám người, tới góc khuất nhanh chóng thay đổi quần áo rồi nhanh chân chạy theo hướng Thủ Hoằng ban nãy.
Trong quán rượu Cây Gòn ở bờ kênh lớn, ba người Thủ Hoằng chọn ngồi ở góc riêng có mái che và vách ngăn. Tuy vách không ngăn kín nhưng cũng đủ riêng tư để trò chuyện. Sau khi gọi mấy món nhắm và một vò rượu gạo, Thủ Hoằng chủ động rót cho ‘khách’, rồi mình nâng chén lên rồi nói:
– Hôm nay mời hai huynh đến, trước là uống chén rượu hành huyên, sau là có việc muốn nhờ.
Văn Bửu không nói gì, chỉ nâng chén lên rồi có ý chờ đợi. Viên thơ lại cũng làm theo Văn Bửu. Thủ Hoằng cười hà hà nói tiếp.
– Chuyện là năm rồi đệ cùng đội đi thu thuế… haiz, chạy ngược chạy xui khó nhọc quá đa, mà cũng chẳng bằng… sự lo sợ trong lòng. Nhiều lúc không dám đi sớm về trễ sợ người ta… Mà hai huynh nghĩ coi, mình đi thu thuế mà, đâu phải bỏ vô túi mình. Vậy nên đệ tính…
Thủ Hoằng cố tình ngừng lời, đưa mắt phản ứng của hai người đối diện. Ban đầu y nghĩ rằng mình có thể ‘thật lòng’ thổ lộ phương cách kiếm tiền của mình cho Văn Bửu vì cần có sự giúp đỡ, nhưng hai ngày trước, y đã nhận ra tâm tánh của Văn Bửu liền thay đổi ý định. Dầu sao thì việc họ sắp làm, thể nào tay chân thân tín của Văn Bửu cũng sẽ nghe biết. Thay vì để Văn Bửu nói với họ, y sẽ tự mình nói ra, chính mình mới là người muốn ‘chung đường’ làm ăn này. Y không lo là hai người trước mặt từ chối, đâu phải ai cũng làm ngơ trước tiền bạc được.
– Đệ có hai căn nhà liền nhau ở gần Kho, đất cũng rộng, đủ để làm kho bãi. Đệ tính mở cuộc làm ăn, kiểu giống như chuyên chở lương thực, đi chành này nọ.
Thủ Hoằng ngừng lại lần nữa, lấy bình rót thêm rượu vào chén của cả ba người, rồi mới chậm rãi nói tiếp.
– Chắc hai huynh cũng biết, đệ không có họ hàng thân thích, bên nhà vợ cũng chẳng có ai. Thành ra muốn làm ăn gì đó có hơi khó khăn… hai huynh thấy mối làm ăn này đặng không? Mình hùn nhau làm đặng không? Còn chia thể nào thì bữa nay muốn nghe hai huynh đây tính toán… đệ vốn không rành rẽ gì.
Mấy tiếng cuối, y cố tình nói nhanh và nhẹ, giống như không muốn nói ra vì đó là điểm yếu của mình, sợ bị người khác biết rõ.
Văn Bửu không ngờ tới việc mà Thủ Hoằng bảo rằng ‘nhờ vả’ là chuyện này. Hắn còn tưởng Thủ Hoằng muốn nói về công việc ở Kho Đồn điền, muốn đổi vị trí làm việc kia chớ. Thiệt không ngờ, Thủ Hoằng lại muốn làm thêm bên ngoài. Thật ra, trào đình có luật cấm các quan viên sở tại không được tham gia kinh dinh thương mãi riêng, để tránh việc hành xử bất công giữa các thương nhơn. Nhưng họ chỉ là thơ lại cấp thấp, còn chưa có tên trong phẩm trạch của trào đình, dầu có làm ăn thì được bao nhiêu. Mà hầu hết những người làm việc công, có mở cơ sở làm ăn cũng sẽ để họ hàng đứng ra làm, quan viên chỉ ở phía sau mà thôi.
Thủ Hoằng và bên vợ chẳng còn họ hàng thân thích, vậy nên Văn Bửu nghe xong liền bớt đi nửa phần nghi kỵ. Hắn không trả lời liền, tay cầm chén rượu, suy nghĩ hồi lâu.
Viên thơ lại thân tín cũng không hề lên tiếng, hắn biết bản thân không phải là người quyết định. Nhưng hắn có chút cảm kích đối với Thủ Hoằng, cảm giác được người ta coi trọng, còn chia phần cơ hội làm ăn nữa. Thủ Hoằng cũng coi như có mắt nhìn, cũng đáng kết giao, về sau thể nào cũng chia phần lợi lộc.
Bàn rượu ba người lặng yên một lát, rốt cuộc Văn Bửu vẫn lên tiếng trước.
– Đệ chưa từng làm ăn à? Sao ta nghe nói đệ có làm gì đó ở ngoài?
– Trước kia đệ cũng có theo ghe chành bán mấy món đồ, nhưng làm không có lâu. Từ ngày vô làm trong Kho thì không làm nổi nữa. Huynh cũng thấy mà… Với nữa, lần này đệ tính làm ăn đường hoàng, có nơi có chỗ đa,… bởi vậy nên cứ nghĩ hoài mà chưa dám làm…
– Ha ha, coi bộ đệ tính làm ăn lớn hả?
Văn Bửu vừa cười vừa nâng chén rượu lên. Thủ Hoằng và viên thơ lại lập tức hiểu ý, cả hai cũng nâng chén. Ba chén rượu cụng nhau kêu cái cụp, coi như là họ đã ‘hùn hạp’ làm ăn chung rồi.
– Ta quen biết cũng nhiều, gốc gác đều ở đây. Nếu đệ đã mở lời thì… huynh cũng không ngại chỉ đường dẫn lối.
Thủ Hoằng nghe vậy lập tức mừng rỡ, uống cạn chén rượu, rồi nói tiếp.
– Vậy định bữa nào mời huynh đến coi hai căn nhà đó trước, rồi ….
– Được, được,… coi nhà đất trước đi. mấy cái khác tính sau.
Văn Bửu chặn lại lời của Thủ Hoằng, hắn luôn muốn làm người dẫn đầu chủ động, không thể để Thủ Hoằng toan tính trước được.
Phần còn lại của bữa tiệc, ba người không nói nhiều về chuyện làm ăn, mà thật sự hàn huyên chuyện nhà chuyện cửa, chuyện trên trời dưới đất. Văn Bửu đặc biệt khoe khoang về những ‘thành tựu’ của mình, như ngầm khẳng định vai trò dẫn đường của bản thân.
Khi trăng mùng mười treo trên đầu ngọn dừa, Thủ Hoằng xin phép ra về vì nhà xa, đường vắng. Hai người kia thoải mái phác tay đồng ý, còn không quên đùa cợt chuyện hắn chưa có con nối dòng, cần cố gắng nhiều hơn. Cả ba cùng nhau ra khỏi quán rượu, đến ngã rẽ thì chia tay.
Văn Bửu có người họ hàng ở gần đây, hắn cũng muốn đến nhà người nọ nói chuyện một lát rồi nhờ người nhà đánh xe bò chở về luôn. Khi hắn vừa đi vào ngã rẽ thì có hai người đi tới gần, chắp tay chào hỏi làm quen. Ngày thường Văn Bửu không phải là kiểu người dễ nói chuyện, nhưng không hiểu sao đối với hai người này hắn lại không hề đề phòng. Họ hỏi gì hắn đều trả lời. Cho đến khi hắn đi gần tới nhà họ hàng thì hai người kia mới rời khỏi. Sau đó, Văn Bửu không hề nhớ gì về họ, càng không nhớ họ đã hỏi những gì và mình trả lời ra sao.
