Chương 10: Chợ Mãnh Ma

Khi những cơn mưa đầu mùa đến, không gian như xao động, muôn loài như thức tỉnh. Mỗi buổi sáng sớm, con người thức dậy với cảm giác sảng khoái vô cùng. Những nhà có ruộng trồng lúa hay hoa màu đều lục đục soạn lúa giống, thúng, bao ra hong ngoài sân. Vợ chồng Thủ Hoằng đi cùng bảy người đàn bà khác, hợp thành một nhóm chín người rảo bước trên con đường nhỏ băng qua mảng rừng thưa. Trong nhóm, chỉ có Thủ Hoằng là đờn ông, nên y không tránh khỏi bị cả nhóm trêu chọc.

Mấy người đàn bà nọ, miệng ngoài thì trêu chọc nhưng trong lòng không khỏi ghen tỵ với vợ Thủ Hoằng. Hiếm có người chồng nào mà cưới vợ gần mười năm chưa có con, lại có thể cùng vợ băng rừng lội sông đi cầu con như y. Vậy nên dọc đường đi, những lời trêu chọc của họ chỉ làm hành trình thêm náo nhiệt, chẳng ảnh hưởng gì đến tâm tình của Thủ Hoằng.

Vào mùa khô, đi bộ chậm và mệt nhọc hơn so với đi ghe vào mùa nước, nên họ phải ngủ lại một đêm giữa đồng vắng. Họ chọn một khoảng đất gò sát bên mé sông. Thủ Hoằng nhận việc lội sình ra giữa sông để lấy chút nước trong, những người còn lại thì chuẩn bị nấu chút đồ ăn. Trời khô nắng nóng, họ nấu hai nồi cháo lớn, để vô ít tôm khô, thêm vài cọng rau xanh hái được trên đường đi, vậy là xong bữa cơm chiều. Thủ Hoằng lấy nước sông đầy chum nhỏ, đợi bùn lắng rồi thì mỗi người dùng khăn nhúng nước để lau mặt mũi, tay chân. Đây là cách ‘tắm khô’ mà dân gian hay nói.

Đến tối, Thủ Hoằng nằm ngủ ở một góc riêng, hơi xa đống lửa. Trong bóng tối, y đưa tay vào lưng áo, sờ lên mấy gói vải đựng các món đồ mà y đã gom góp được trong tháng qua. Y nghĩ chỉ cần lần này vị sư trụ trì có thể trấn yểm được đôi ngọc trai kia thì y sẽ gởi mấy món này ở lại chùa một thời gian luôn. Chỉ là y vẫn chưa biết có nên nói với trụ trì việc này hay không? Y không muốn người khác biết về chuyện ‘làm ăn’ của mình, dù là người tu hành như trụ trì cũng vậy.

Khi nhóm người Thủ Hoằng đi gần tới ngôi chùa thì thấy một đoàn người khác đi phía trước. Thủ Hoằng hơi ngạc nhiên, không nghĩ rằng ngôi chùa ở nơi hẻo lánh vậy mà cũng đông khách thập phương tới viếng. Y hơi nhăn mày nghĩ ngợi, nhiều người thì trụ trì sẽ không có nhiều thời gian dành cho y, mà y muốn làm việc gì cũng khó.

Trong lúc y đang lo nghĩ thì cũng có hai người nghiêng đầu quan sát y từ đàng xa, chính là hai thầy cúng ở cổng thành Lý Minh lúc trước. Họ đã hỏi thăm tung tích của Thủ Hoằng, lần dò rồi theo y tới đây. Vị thầy cúng già đã nhận ra năng lực đặc biệt của Thủ Hoằng trong sự cố tình cờ lúc trước. Ông biết Thủ Hoằng thấy được linh hồn của đứa trẻ đó, mà oán linh đó cũng hướng tới Thủ Hoằng, không biết là vì nguyên do gì. Thêm nữa, ông đã dò hỏi vị Thổ lại mục Văn Bửu, hành vi của Thủ Hoằng không khiến các đồng sự nghi ngờ, nghĩa là người xung quanh không biết về khả năng của y. Lẽ nào y chưa từng dùng tới năng lực này, đúng là hơi lạ. Những người có tâm mắt nhìn thấu âm – dương như ông và Thủ Hoằng sẽ dùng khả năng này ‘phô diễn’ nhằm tìm kiếm danh vọng và tiền tài. tại sao Thủ Hoằng không làm vậy? Hẳn là y có phương thức khác.

Sau sự cố hôm trước, thầy cúng đã làm pháp lần nữa và đã bắt được oán linh của đứa trẻ kia. Ông đang giữ linh vật đó trong tau nãi trên vai. Ông muốn tìm cơ hội để Thủ Hoằng đến gần oán linh này lần nữa, để tìm hiểu vì sao nó lại hướng tới Thủ Hoằng. Ông còn có chút tư tâm, đó là muốn phân cao thấp với Thủ Hoằng.

Khi mặt trời lên tới ngọn dừa thì nhóm người Thủ Hoằng tới ngôi chùa không tên nọ. Trời trong xanh không một gợn mây, cũng không có cơn gió nào. Ngọn khói bay lên từ cây nhang đại ở lư hương lớn trước sân chùa thẳng một đường mờ đục. Thủ Hoằng hơi nhíu mày, linh cảm có điều bất thường, y đưa mắt lướt quanh một vòng, không thấy gì hết. Trong khoảnh khắc đó, y không hiểu vì sao mắt và tâm lại không đồng nhất như trước nữa.

Trong lúc này, những người xung quanh đang chào hỏi nhau râm ran. Họ vừa nói chuyện vừa sắp bày lễ vật vô mấy cái mâm gỗ cũ kỹ ở sân sau Chánh điện. Thị Trang soạn xong một mâm lễ thì đứng thẳng người tìm kiếm Thủ Hoằng, bà muốn nhờ y đem lên mâm cúng điện thờ. Tuy nhiên bà tìm kiếm hai lượt mà không thấy ông, đành thở dài tự mình mang đi.

Ở hậu liêu ngôi chùa, như lần trước, Thủ Hoằng đang ngồi trên cái ghế đối diện với sư trụ trì. Nét mặt trụ trì rất trầm, đôi mắt gần như nhắm lại. Không khí trong phòng dường như dừng lại. Rất lâu sau, trụ trì thở dài rồi mở lời:

 – Thí chủ, hôm nay đến đây là mưu cầu điều gì?

Thủ Hoằng thoáng khựng lại, hơi ngã ra sau lưng ghế một chút. Y không biết nên trả lời câu hỏi này thể nào, coi ra trụ trì không muốn vòng vo như lần trước, thật sự đã tức giận rồi sao? Chẳng phải người tu hành đã không còn hỷ nộ ái ố sao?

 – Bạch sư thầy, tôi… tôi muốn hỏi về đôi bông tai ngọc lần trước… đã… đã đặng lành chưa?

 – Haiz, thí chủ vọng động quá! Vật này tuy đã lành nhưng những thứ khác thì… e rằng… sẽ có chuyện chẳng lành. Thí chủ cần gì phải… tự dẫn mình vào tuyệt lộ.

 – Tuyệt lộ? .

Sư trụ trì đặt một hộp gỗ nhỏ lên bàn, đẩy về phía Thủ Hoằng. Y đoán bên trong chính là đôi bông tai ngọc trai. Y ngập ngừng rồi kéo cái hộp về phía mình, ngước mắt nhìn sư trụ trì chờ đợi. Dường như trụ trì không trả lời ý hỏi của Thủ Hoằng, lại thở dài lần nữa, rồi sư nhìn ra ngoài bóng nắng đã tròn. Thủ Hoằng không còn giữ được vẻ điềm tĩnh hàng ngày mà hấp tấp nói.

– Sư có thể nói rõ hơn đặng không?

– Chính thí chủ là người biết rõ nhứt. Sao lại giả hồ đồ… Không hay rồi!

Sư trụ trì chưa nói xong đã đứng bật dậy, lướt nhanh ra khỏi phòng. Thủ Hoằng nhanh chóng theo sau. Hai người vừa chạy ra khỏi khúc cua, tầm nhìn rộng mở đã thấy ở góc hậu liêu có hai bóng người lớn và một bóng trẻ nhỏ đang vờn với nhau. Bóng đứa bé là con trai, hình thù quái lạ, đặc biệt là phần bóng thân người, lỗ chỗ những đốm nắng xuyên qua. Điều khiến người ta hoảng sợ hơn là bóng thì có ba, mà người thì chỉ có hai.

Gương mặt của thầy cúng trẻ đang hoảng loạn, ánh mắt đảo tròng liên tục, còn thân hình thì quằn quại như đang chịu đau đớn vô cùng. Cái bóng đứa nhỏ uốn éo quấn quanh bóng của thầy cúng trẻ, có khi tay chân nó dài ra bất thường giống như có thể kéo dãn đến vô tận. Thầy cúng già đang cố gắng chen vào giữa hai cái bóng kia, nhưng gần như không có tác dụng gì lắm.

Lần đầu tiên Thủ Hoằng chứng kiến cảnh tượng này, y đứng bất trong trong khoảnh khắc, không biết nên làm gì. Y nên chạy tới cứu giúp hay đứng một bên quan sát. Y đã từng nghe nói rằng những oán hồn còn mới có những năng lực chẳng khác gì người sống, nhưng cái bóng kia thật sự rất mạnh mẽ, vượt ra khỏi tất cả những tưởng tượng của y.

Sư trụ trì phản ứng nhanh hơn Thủ Hoằng, sư lập tức ngồi xuống, xếp chân, tư thế như đang tụng niệm. Ngay khi Thủ Hoằng nghe tiếng trụ trì lâm râm tụng niệm thì y cũng choáng váng vì tiếng la hét thảm thiết từ ba cái bóng kia vọng tới. Giống như tiếng tụng niệm của trụ trì đã bật mở một dải tầng âm thanh nào đó vậy. Tiếng thét gào, rên rỉ càng lúc càng rối loạn, khiến Thủ Hoằng mất đi hầu hết những giác quan khác, chỉ còn lại chuỗi âm thanh ghê rợn bủa vây khắp nơi.

Mắt Thủ Hoằng gần như bị quáng, không nhìn thấy rõ ràng được gì cả. Y loáng thoáng nhận ra cái bóng của ông thầy cúng già kia cũng đang bị bóng đứa nhỏ quất quít, còn bóng của thầy cúng trẻ đã nhạt dần, chỉ còn là vệt mờ rã rượi trên nền đất giữa nắng trưa. Còn có tiếng tụng niệm của trụ trì nhỏ dần, tiếng gào thét lại càng lúc càng lớn, át hết tất cả những âm thanh khác. Trong đầu Thủ Hoằng thoáng qua ý nghĩ ‘thắng thua đã rõ rồi’.

Y chưa biết nên làm sao thì phía sau lưng thoáng có hơi lãnh thổi tới, lạnh đến run người giữa trưa nắng nóng. Rồi thế ngồi của trụ trì không còn vững vàng nữa, nét mặt cũng bắt đầu thay đổi, thậm chí tiếng tụng niệm dần méo mó thành những âm thanh kỳ dị. Qua cơn hoảng loạn ban đầu, Thủ Hoằng biết mình không thể đứng một bên được nữa, nếu thầy cúng già và trụ trì ngã xuống thì người tiếp theo sẽ là y. Nghĩ vậy, y cố gắng nhấc hai chân đang nặng ì, từng bước tiến lại gần chỗ trụ trì đang ngồi, quỳ một chân, thì thào nói:

 – Bạch… bạch sư, giờ tôi phải làm gì?

Y chưa nói dứt lời thì cảm giác lạnh buốt quanh thân lại lướt qua, một luồng khói nhạt lượn lờ quanh thân y. Bất giác, y nhìn xuống bóng dưới chân mình, phưởng phất trên mặt đất cũng có cái bóng nhạt nhoà đang chuyển động.

Trụ trì mở mắt, cũng nhìn thấy cái bóng mới đó, nét mặt đổi sắc xanh, lầm rầm nói:

 – Chạy đi, …

 – Làm ơn, đừng đi… cứu… cứu con trai tôi…!

Lời kêu cứu từ phía thầy cúng già đứt quãng từng tiếng, nghe như lời của người đang sức cùng lực kiệt, dốc sức nói lời sau cùng. Một lần nữa, Thủ Hoằng không biết nên làm gì. Trong lúc y hoang mang rối loạn thì tiếng thét chói lói vang lên rồi cái bóng của thầy cúng trẻ biến mất, còn thân hình người đó ngã vật xuống, bất động trên nền đất.

Thân hình của thầy cúng già quằn quại, muốn nhào tới ôm con trai nhưng cái bóng kia không ngừng quấy phá. Nó dùng hết sức quấn chặt cái bóng của thầy cúng già, dường như muốn kéo ông ta hướng ra ngoài. Trụ trì bật đứng dậy, tiếng tụng niệm đã chuyển sang nhịp điệu khác, gấp rút và mạnh mẽ hơn. Thủ Hoằng cảm nhận được từng luồng không khí tràn tới, lướt qua y rồi tiến thẳng về chỗ cái bóng đứa trẻ và thầy cúng già. Trụ trì đang lập ra một khoảng kết giới ngăn cách họ và những thứ xung quanh. Bởi khi Thủ Hoằng nhìn ra xa, y thấy bóng dáng lờ mờ của vợ mình đang đốt nhanh ở tượng nhỏ bên phải khu Chánh điện.

Có lẽ ánh mắt của Thủ Hoằng quá chăm chú khiến cho Thị Trang cảm nhận được, bà quay lại nhìn. Dường như bà nhận ra tình huống của chồng mình không ổn nên đứng thẳng người rồi vội vàng đi tới.

Thủ Hoằng hoảng hốt, hai tay ra dấu loạn xạ, ý là kêu vợ tránh đi cho xa. Nào ngờ, hành động của y càng khiến Thị Trang chạy tới nhanh hơn. Ngay lúc Thị Trang bước qua vùng kết giới của trụ trì thì mọi thứ biến đổi. Đầu tiên là cái bóng của đứa bé ngay lập tức kéo bóng của thầy cúng già hoàn toàn tách khỏi thân hình của ông, rồi hai cái bóng biến mất trong cái chớp mắt. Tiếp đó, bên cạnh cái bóng của Thị Trang xuất hiện một cái bóng mờ, đang dần đậm sắc.

Sư trụ trì và Thủ Hoằng nhào tới, muốn ngăn cản hai cái bóng nọ gặp nhau nhưng đã chậm một nhịp. Thân hình Thị Trang ngã xuống đất và bất động, hai mắt vẫn mở nhưng trong đó dường như trống rỗng.

Thủ Hoằng hoảng hốt, dùng hết ý chí và sức lực ôm người vợ, đẩy cái bóng kia ra. Y cảm giác như mình vừa lao vào hồ băng đá, lạnh lẽo đến cả linh hồn. Còn có cảm xúc trong người đột nhiên bùng lên dữ dội, những oán thán, tuyệt vọng như nhấn chìm y, chẳng khác nào y đang ở nơi tăm tối nhất, và không phải là nơi thuộc về trần thế.

Một khoảnh khắc trôi qua, khi Thủ Hoằng nghe được tiếng tụng niệm của sư trụ trì rõ hơn thì cảm giác lạnh lẽo trong người y cũng biến mất, như chưa từng tồn tại. Chỉ là tâm trí y vẫn lưu giữ lại thời khắc đó, tâm hồn y dường như đã bị huỷ hoại mất một mảng nào đó rồi.

 – Thí chủ, hãy đưa người rời khỏi nơi này.

 – Không, trụ trì, vợ tôi… tôi dường như đã mất…

 – Phải, một phần hồn phách của hai người đã bị tước đoạt.

 – Vậy… phải làm sao?

Sư trụ trì ngập ngừng một chút rồi cũng trả lời:

 – Chợ Mãnh Ma, ở đó thí chủ có thể tìm lại mảnh hồn phách đã mất. Sư… sư đã nợ hai người kia… sư cũng sẽ tới đó để chuộc lại lỗi lầm.

Nói xong, trụ trì gượng đứng dậy, chậm rãi đi về phía hậu liêu.

Viết một bình luận

error: Content is protected !!