Chương 9: Tính già tính non

Mấy ngày sau, như lời đã hẹn, Thủ Hoằng dẫn hai người Văn Bửu và thơ lại đến hai căn nhà của y ở ngoài thành Qui. Vị trí nhà rất tốt, tuy rằng hai căn như lại giống là một, bởi vì phần đất phía sau tiếp giáp với nhau. Giáp ranh với hai miếng đất là khoảnh đất nhỏ đang bị bỏ hoang, không biết đã có chủ chưa.

Thủ Hoằng đưa tay chỉ khoảnh đất đó, giọng có chút tiếc nuối:

 – Sau đó là con rạch nối với hào hộ thành. Nếu mà mình có luôn miếng đó thì tốt biết mấy. Chỉ là đệ không biết làm sao để móc nối…

Thủ Hoằng bỏ dở câu nói, đương nhiên là để Văn Bửu tiếp lời.

– Cái đó… để tính sau đi. Thiệt là, chỉ cần hỏi…

Ý nghĩ trong đầu Văn Bửu chạy nhanh hơn ánh sét, vì vậy mà lời nói cũng không thoát ra kịp và ý tứ cũng mập mờ không rõ ràng. Dẫu sao thì hắn vẫn luôn tính toán thận trọng, thà không nói ra còn hơn chịu thiệt vì vạ miệng. Hắn giơ tay lên vỗ nhẹ vai của Thủ Hoằng, nửa như trấn an nửa như muốn cho qua.

 – Tôi thấy mình cứ làm việc trước mắt trước đi, còn cái kia để sau hẳn tính. Tôi thấy 2 cuộc đất này của đệ cũng đặng, mình đi vòng qua kia coi cho xong, đặng rồi coi sắp xếp thể nào.

Ba người vừa đi vừa chỉ trỏ, bàn luận các điểm đặng thất của cuộc đất. Họ đều làm việc trong Kho đồn điền, từng biết qua cách sắp đặt kho bãi, các loại lương thực nên rất quen thuộc mấy việc này. Chỉ lát sau cả ba đã đồng thuận việc bố trí kho bãi, thậm chí nên thu mua và bán các loại lương thực nào. Việc quan trọng và tế nhị tiếp theo là chuyện phần hùn.

Ba người vừa vào căn nhà đầu tiên, người đi cùng với Văn Bửu mở lời trước, vẻ mặt rất hoà nhã:

 – Văn Bửu, Thủ Hoằng à, tôi cũng có bàn bạc với người nhà. Hai huynh cũng biết nhà tôi chẳng dư dả gì, nhưng đây là mối làm ăn tốt, có hai huynh đỡ đần nữa thì chắc thắng rồi. Thành ra tôi xin được hùn hai phần, đặng không? Mà sau này mấy việc nặng nhọc tôi sẽ làm hết, … ha ha, tích luỹ vốn liếng cho mấy đứa nhỏ nhà tôi đa.

Lời của hắn vừa nói ra, mí mắt Thủ Hoằng khẽ nhíu lại, nhưng khoảnh khắc sau đó miệng y lại cười tươi. Y không trả lời mà nhìn qua Văn Bửu như có ý muốn chờ, nhường quyền quyết định cho Văn Bửu vậy.

Văn Bửu nhận được ánh mắt của Thủ Hoằng, thấy rõ y đang nhường mình thì chắt lưỡi, miệng cười hà hà. Hai tay Văn Bửu dang ra, mỗi tay phát nhẹ lên vai một người, hình thành một vòng cung liên kết. Hắn vỗ nhẹ hai ba cái rồi mới nói.

 – Vậy thì tám phần còn lại, tôi với Thủ Hoằng mỗi người bốn phần. Thủa Hoằng, thấy sao?

Thủ Hoằng không nhanh không chậm, vừa gật đầu vừa nói:

 – Hai huynh tính vận cũng đặng. Chỉ là hai căn nhà này… À, mình chưa tính là mỗi phần góp bao nhiêu? Nếu đệ dùng hai căn nhà này làm tiền góp đặng không?

 – Ậy,… cái này. Vậy thì đệ phải chạy về nhà coi lại tiền bạc ra sao, chớ nhiều thêm nữa thì hơi kẹt đa!

Văn Bửu nhìn qua lại hai người, rồi mở lời:

 – Bữa nay là ngày tốt, nếu mình thuận ý được việc hợp tác, đầu xuôi thì đuôi mới lọt đó. Hay là mỗi người nhường một chút, Thủ Hoằng à, hai cuộc đất này đệ tính là cho thuê thôi, giá thuê bao nhiêu thì từ từ rồi tính, đặng không?

Thủ Hoằng hơi ngẩn người một lát, đưa mắt nhìn ra ngoài sân. Lát sau y mới chậm rãi gật, miệng cười có vẻ miễn cưỡng. Hai người đối diện nhận ra tâm tình của y không quá sốt sắng nhưng cả hai đều bỏ qua, coi như việc đã thoả thuận xong. Họ nhanh chóng nói qua những chuyện khác, như coi ngày tháng làm cái tiệc nhỏ cúng thổ thần và khởi sự làm ăn, rồi tính coi tiền bạc ai giữ, ai làm việc gì.

Cho đến khi trời xế chiều thì ba người đã bàn tính gần xong hết các việc, Văn Bửu lại vỗ vai hai người kia, rất ra dáng người dẫn đầu của nhóm. Lúc cả ba người bước ra khỏi cổng của căn nhà, Thủ Hoằng hơi ngoái đầu nhìn lại, khuất tầm mắt của hai người kia, y nở nụ cười rất nhẹ.

Chiều hôm đó, Văn Bửu và thơ lại ở lại Kho làm việc trễ hơn. Khi hàng đuốc dọc tường thành được đốt lên, lính canh đánh trống báo canh thì cả hai mới rời khỏi Kho, theo chân vài người ở nơi khác rời khỏi nội thành. Thơ lại vừa đi vừa mỉm cười, khiến Văn Bửu tò mò hỏi:

 – Gì vậy? Còn chưa kiếm đặng đồng tiền nào, mà đệ vui vậy à?

 – Ha ha, đệ càng nghĩ… càng thấy Thủ Hoằng ngu dại,… Hèn chi, va kể hồi trước va làm ăn thua lỗ là phải đa.

 – Xì, một mình nó tính sao bằng chúng ta tính được?

Văn Bửu nói ít ý nhiều, không khỏi nhớ lại tình huống lúc trưa. Thủ Hoằng đúng là… ngu dại khi rủ rê cả người họ vào cuộc làm ăn này. Bây giờ họ chiếm hết sáu phần hùn rồi, sau này… chuyện gì cũng dễ làm.

Ở nhà Thủ Hoằng, y không hề nói cho vợ biết cụ thể chuyện hùn hạp làm ăn cùng hai đồng sự ở Kho, chỉ đơn giản nói rằng y đã cho thuê hai cuộc đất kia, giá tiền không cao. Vợ y, Thị Trang, gật đầu ý là đã biết rồi thôi, không hỏi han gì thêm. Xưa nay đều vậy, hai vợ chồng y nương tựa lẫn nhau mà sống, sự tin tưởng đã đạt mức như tin chính bản thân mình.

Năm nay mùa khô hơi dài, nắng cũng chói chang gay gắt hơn mọi năm. Dân chúng khắp vùng đã bắt đầu bị thiếu nước ngọt. Nhiều nhà đã phải cùng nhau vào các ao đầm nước ngọt để gánh nước đem về. Người trong làng Thủ Hoằng cũng không ngoại lệ, nhà nào có ít lu sành đựng nước thì cứ cách ngày phải vào miệt trong để lấy nước ngọt. Nhà nào có chút tiền thì lập tức đặt mua lu sành lớn nhỏ để trữ nước. Vậy nên khi mọi người thấy một xe bò chở gần chục cái lu lớn tới căn nhà được đặt làm chỗ kinh dinh của Thủ Hoằng thì không ai ngạc nhiên hết.

Khi chủ xe bò xếp cái lu cuối cùng vào chỗ thì Thủ Hoằng lập tức trả tiền, miệng không quên nói cảm ơn. Hai người nói thêm mấy câu thì người nọ lên xe bò rời đi. Thủ Hoằng nhìn theo chiếc xe, cũng đưa mắt ngó ra xung quanh. Trời đã về chiều, y nhẩm tính trong đầu rồi nhanh chân đi vòng ra phía sau nhà. Ở đây, có vài người thợ đang dọn dẹp và dựng mấy cái chòi chứa lương thực. Vì chòi chứa lương thực lên họ làm nền đất rất kỹ, còn nâng nền cao hơn ngoài sân tới ba tấc. Tường gạch xây cao quá đầu người, mái cũng lợp tới hai lớp lá. Trên sân còn có nhóm người đan thanh tre làm tấm vừng quay bồ để chứa lúa.

Thủ Hoằng đi vòng quanh các nhóm thợ, coi ngó rồi nhắc nhở người làm cho kỹ. Thỉnh thoảng y cũng ngồi xuống làm phụ một tay. Ở chỗ đống gạch xây tường, y lựa ra các viên gạch bị vỡ, sứt để riêng. Y

 – Cái này để mai mốt kê lu nước, lót lối đi.

Việc Thủ Hoằng đang làm không hề khiến người khác ngạc nhiên, mọi người nghe xong còn phụ hoạ thêm mấy câu. Chỉ có y là biết rõ bản thân muốn làm gì, chậm rãi thực hiện từng bước một, không hề hấp tấp và cũng chưa bao giờ ngừng nghỉ, y vẫn đang tạo ra ‘kho’ của cải riêng mình. Y biết rằng thời gian tới, với sự giúp đỡ của Văn Bửu và thơ lại, tiền của sẽ về đến tay y nhiều thêm nữa. Văn Bửu cùng người kia muốn chiếm sáu phần, Thủ Hoằng nhếch môi, để mặc cho họ nghĩ vậy. Khoảng tiền ‘ngầm’ chảy vào túi y chắc chắn sẽ nhiều gấp mấy lần. Hơn nữa, hai căn nhà này cũng là nơi cất giấu tiền của an toàn hơn so với gian nhà ngói của y nhiều.

Thời gian chậm rãi trôi qua, trời nắng nóng lên đến đỉnh điểm. Đồng ruộng khô cứng, mấy con rạch cạn tới đáy. Đám con nít rủ nhau bắt cá ở những chỗ đất trũng. Cá trạch, cá trê vùi mình xuống đất bùn dưới sâu cũng bị tụi con nít bắt lên. Chỉ là tụi nó ở ngoài nắng nóng lâu đều sinh bịnh, lại thêm nước tắm nhiễm mặn, ghẻ lở khắp người. Ai nấy đều ráng chịu đựng, vừa tiết kiệm nước ngọt vừa cầu trời cho mau qua cơn hạn.

Khi rằm tháng tư đến, cũng là mùa Phật Đản, mây đen đã kéo về, chỉ là những cơn mưa đầu mùa lác đác nhưng đã mang niềm vui tới trên gương mặt của người lớn trong nhà.

Thị Trang và Thủ Hoằng đang ngồi ở hàng ba trước nhà, sắp xếp vài việc trước khi cùng nhau lên ngôi chùa nọ. Lần này họ sẽ đi chung với vài người trong làng. Chỉ là mùa khô, không thể dùng ghe mà phải đi xe bò, có lúc phải đi bộ, có đoạn phải lội qua một khúc sông cạn nên họ không thể mang quá nhiều đồ cúng; quần áo cũng phải mang theo, phòng khi nghỉ lại dọc đường.

Lúc Thủ Hoằng xin phép nghỉ hai ngày đi chùa, Văn Bửu tươi cười đồng ý, còn không quên nói lời tốt lành.

 – Mong là Thủ Hoằng đệ cầu được đa. Để sau này còn có người nối dòng hương lửa.

Văn Bửu nói xong thì vài người khác đang làm việc gần đó cũng nhìn Thủ Hoằng, tiếp lời về chuyện con cái trong nhà. Hễ nhắc tới con cái thì nhà ai mà không có chuyện để nói, thành ra không khí cũng trở nên náo nhiệt hơn.

Qua hơn một tháng một kinh dinh, cửa hàng mua bán lương thực của nhóm Thủ Hoằng đã kiếm về một ít tiền lời, coi như là mở đầu thuận lợi. Vậy nên mọi người xung quanh biết chuyện đều không khỏi nảy sinh ý nghĩ riêng. Có ai thấy lợi mà không ham đâu. Mối quan hệ giữa những người làm việc trong Kho Đồn điền, từ Thổ mục lại đến người chạy việc vặt đều bắt đầu thay đổi. Trước đây, họ cư xử với nhau chỉ dựa trên quan chức, nay họ còn chú ý tới các ‘tiềm năng’ khác nữa. Chẳng hạn như, trước đây họ đối với Thủ Hoằng, người không có họ hàng làm quan chức, là kiểu lạnh nhạt, có việc thì cầu không việc thì thôi. Nay, họ đã nhìn ra khả năng sinh lợi của Thủ Hoằng, từ đó mà có ý kết thân gần gũi hơn.

Đối với những thay đổi trong Kho Đồn điền, Thủ Hoằng nhìn thấy hết và y cũng thuận theo họ mà đối đãi, bề ngoài nhìn vào đúng là kiểu người biết điều, biết ứng biến. Chỉ có bản thân y mới biết, thật ra y không thay đổi gì hết. Một mặt, y kiếm thêm tiền từ việc buôn bán lương thực, mặt khác y vẫn quen theo đường cũ, kiếm tiền từ những thứ mà người khác không thể làm theo.

Thật ra, sau lần gặp vị sư trù trì trước, y có hơi lo sợ, vậy nên mới tìm đường tiền tài khác. Tuy nhiên, việc đường tiền tài mới này không thoả mãn được y, quá chậm, còn phải chia cho người khác nữa. Thế nên, khi có thể y cũng không từ chối tiếp tục các ‘giao dịch’ trong tối kia. Trong dịp rằm tháng tư sắp tới, y muốn coi thử vị trù trị kia sẽ nói thế nào, còn có đôi ngọc trai kia nữa, nếu nhà chùa có thể siêu độ thì sau này y sẽ thường đến đó hơn.

Viết một bình luận

error: Content is protected !!