Chương 001: Phủ Kiến An

Tiếng trống điểm canh năm vang lên. Nguyễn phu nhân giật mình tỉnh giấc. Mấy khắc đầu bà còn mơ màng như trong mộng. À, mình đã về đến quê nhà rồi. Bao nhiêu năm rồi mình mới về lại quê hương?

Bà nhìn sang bên cạnh đã trống không, phu quân đã dậy để luyện võ rồi. Bao nhiêu năm nay chàng vẫn như thế, chuyên tâm cần mẫn luyện tập hàng ngày, chưa hề xao lãng. Cũng may vì vậy mà thân thể chàng vẫn tráng kiện. Nếu không thì bao nhiêu năm gian khổ chàng đã chẳng thể vượt qua.

Chiều muộn hôm qua đoàn người họ mới đến Dinh Trấn thủ, bà mỏi mệt, sắp xếp việc cần thiết rồi ngủ sớm. Không khí quê hương có khác, lòng bà thanh thản nên ngủ sâu. Giấc ngủ làm cả người tràn đầy năng lượng. Nguyễn phu nhân xuống giường, đi ra gian ngoài. Hai tỳ nữ đã chuẩn bị xong chậu rửa mặt và khăn. Chắc là chuẩn bị cùng lúc với phu quân. Xem ra mình lại không khoẻ mạnh như chàng rồi.

– Bẩm phu nhân, lúc nãy nhị di nương đến hầu. Lão gia dặn nhị di nương lo chuẩn bị tiếp đón Ngoại công đại thiếu gia, để phu nhân nghỉ ngơi thêm.

– Ừ, ta biết rồi. Hôm nay có ai đi luyện tập cùng lão gia?

– Dạ bẩm, đai thiếu gia, nhị thiếu gia đều đi. Tuỳ tùng của Lão gia đều có mặt.

Đúng là chỉ có mình ta là già cả rồi. Nguyễn phu nhân than thở trong lòng nhưng gương mặt hơi mỉm cười. Lâm nhi và Minh nhi đều ham mê luyện võ, cũng có chí tiến thủ và chút thiên phú. Trong lòng chàng rất hãnh diện nhưng không dám lộ ra, sợ hai đứa nhỏ sanh lờn mà chậm trễ việc luyện tập.

Chuyện tiếp đón phụ thân, mẫu thân và họ hàng nhà mình không cần vội. Đi từ Cù lao Dài đến đây mất gần ba canh giờ. Huống chi phụ thân biết lão gia coi trọng việc luyện tập võ nghệ và thao luyện quân lính nên sẽ không đến sớm. Từ lúc nhận chỉ dụ của Đức kim thượng, bà đã gửi thư về nhà báo tin phụ thân hay.

Lần này lão gia nhậm chức Trấn thủ Trấn Định Tường là tin vui. Bao nhiêu năm bôn ba khắp nơi, giờ về nhậm chức gần với quê nhà không tránh khỏi ngày đêm trông ngóng. Tuy Dinh Định Tường trấn ở Phủ Kiến An này và Cù lao Dài cách nhau gần một ngày đường nhưng như vậy là gần nhứt rồi. Nếu không phải Đức Kim thượng biết lão gia có lòng nhớ quê, Định Tường Trấn thủ khuyết chức thì lão gia vẫn còn ở kinh đô. Sau đó ai biết là sẽ điều đi vùng biên địa nào nữa?

Mấy năm nay thái phu nhân tuổi hạc đã cao, luôn miệng nhắc quê hương. Ai cũng biết thái phu nhân muốn trở về quê. Ngặt nỗi lão gia còn theo mệnh trời, không thể tuỳ tiện đi lại. Để thái lão phu nhân vò võ một mình ở quê nhà thời lỗi đạo. Hai bề trung hiếu làm lão gia không khỏi bâng khuâng, phiền muộn. Giờ thì lão gia có thể vẹn cả hai bề rồi.

Tối qua về đến nơi thì thái phu nhân đã rất mệt. Trước đó đã nhắn tin về cho thuộc hạ sắp xếp phòng ốc, trù bị nên thái phu nhân có ngay phòng để nghỉ ngơi. Bà dặn dò tỳ nữ trông chừng cẩn thận, tránh làm kinh động giấc ngủ của người.

Sửa soạn xong áo sống, búi tóc cài trâm thì vầng mây phía đông đã ửng hồng. Xưa nay bà vẫn thích mặc áo màu sắc thanh nhã, búi tóc cài trâm đúng mực. Lúc ở kinh thành, qua lại giao thiệp với các phu nhân thì cần chỉnh chu, đúng phép. Bây giờ về đây thì không cần nghiêm khắc như vậy, cảm giác nhẹ nhàng thả lỏng làm tâm trạng thật tốt. Nguyễn phu nhân chậm rãi dời bước ra ngoài.

Theo hành lang hậu viện, Nguyễn phu nhân đi về hướng tây sân viện. Hành lang rộng rãi lát gạch đỏ au, mái ngói còn mới, hàng lan can gỗ sao được lau chùi bóng loáng. Cả hậu viện được quét tước sạch sẽ, cây kiểng bày biện rất có khuông có dạng. Phủ Kiến An vừa được đổi từ huyện lên nên Phủ dinh vẫn chưa được tân trang bố trí lại. Thậm chí Phủ môn vẫn còn y nguyên như trước. Quan lại sở tại có ý chờ lão gia đến để sắp đặt cho hợp ý. Thời gian tới sẽ rất bận rộn đây.

Phía Long Hồ Dinh của Lưu Trấn thủ Vĩnh Thanh chắc cũng giống vậy. Lưu Trấn thủ và lão gia là đồng liêu, tuy không qua lại thân thiết nhưng giao tình vẫn có. Lưu Trấn thủ cũng được ban chức theo chỉ dụ của Đức Kim thượng đầu năm nay. Trên đường đến Trấn Định Tường, lão gia có hội ngộ Lưu Trấn thủ một lần. Hai người đã trò chuyện rất lâu. Mấy năm nay lão gia Trấn thủ Bắc thành, đối với tình hình Trấn Gia Định không rõ như Lưu trấn thủ.

Nhưng đây là quê nhà nên sẽ thích nghi rất nhanh, không có gì phải lo lắng.  Lẽ ra lão gia muốn về nhà cũ ở Cù Lao Dài mấy hôm, nhưng vì đang trên đường nhậm chức không thể tuỳ tiện. Vả lại lần này có tuỳ tùng cùng các thuộc hạ theo nên không tiện ở lại nhà cũ.

Cũng tám năm rồi Nguyễn phu nhân mới trở lại nơi đây. Hôm đó bà cũng trò chuyện với Lưu phu nhân nên biết vài chuyện to nhỏ xảy ra ở đây mấy năm này. Từ ngày Đức Kim thượng đăng ngôi liên tục đốc thúc khai hoang, lập ấp vùng này. Nguyễn Tổng trấn cũng có tâm gây dựng vùng Gia Định phồn vinh nên làng mạc, phố chợ nằm dọc các con lộ, bến sông rất nhộn nhịp.

Nhưng Trấn Định Tường là vùng đất mới được thu về, dân phong thấp, người thưa, khách thương hồ chưa qua lại nhiều. Chuyện thương mãi với Cao Miên và Xiêm La qua ngã này chưa thịnh. Lão gia phải ra sức nhiều mới được. Có lẽ vì vậy mà Đức Ngài mới chỉ dụ cho tướng công đến trấn nhậm. Có ai hiểu rõ vùng đất này hơn tướng công đâu?

Nguyễn phu nhân nghĩ miên man, đưa mắt nhìn bầu trời bao la ngoài kia. Phong cảnh nơi đây không đổi khác. Vẫn là dòng sông nước ròng nước lớn, vẫn những mảng rừng xanh mút mắt. Mong là lòng người cũng vậy, mong cuộc sống có cơm ăn, áo mặc là đủ rồi.

Phía trước gian phòng thái phu nhân có hai tỳ nữ nghiêm trang đứng hầu. Chắc thái phu nhân vẫn chưa thức dậy. Gần một tuần trăng lênh đênh trên biển làm thái phu nhân mệt mỏi. Nguyễn phu nhân không khỏi thở dài, mong rằng thái phu nhân sẽ yên vui hưởng an nhàn ở đây, thỏa lòng mong mỏi.

– Bẩm, phu nhân đến.

Hai tỳ nữ cúi người thưa.

– Tối qua thái phu nhân ngủ có giật mình không?

– Dạ bẩm phu nhân có. Tối qua thái phu nhân trở mình tỉnh giấc ba lần. Lúc đầu canh năm có giật mình một lát rồi ngủ tiếp.

– Ngươi ra ngoài truyền Dương tổng quản triệu Trần lang y đến.

Nguyễn phu nhân dặn dò tỳ nữ đi theo bên cạnh. Bà nhẹ bước đi vào và ngồi xuống gian phòng khách bên ngoài, còn ra hiệu cho mấy tỳ nữ nhẹ chân, lui ra bên ngoài.

Khoảng một khắc sau thì vị Dương tổng quản cùng Trần lang y đến. Theo lời dặn của tỳ nữ, hai người lui lại, đứng ngoài cái đình nhỏ chờ đợi. Lại một khắc lẳng lặng qua, trong phòng ngủ có tiếng động. Nguyễn phu nhân cùng hai tỳ nữ nhẹ bước tiến vào. Trong phòng thái phu nhân đã tỉnh giấc, đang tự mình thu dọn giường chiếu.

– Thái phu nhân để nô tỳ làm.

– Mời người rửa mặt.

– Mẫu thân ngủ ngon không?

Để hai tỳ nữ bận rộn thu dọn giường và giúp thái phu nhân rửa mặt. Nguyễn phu hơi cúi đầu chào, mỉm cười hỏi thăm.

– Ngủ ngon, không bị sóng biển dập dềnh làm ta ngủ ngon.

– Dạ, sáng nay trời không lạnh, con mở cửa sổ để mẫu thân hưởng nắng sớm. Mẫu thân nhìn xem bên ngoài không khí rất trong lành.

– Ừ, về nhà thật tốt. Con lại chải tóc cho ta đi. Hôm nay chắc phụ mẫu con đến, ta phải chỉnh tề coi mới được.

– Dạ. Chắc cũng qua giờ mùi mới tới. Mẫu thân không cần vội.

Trong chiếc gương đồng là hình ảnh hai người một già, một trẻ. À, mà Nguyễn phu nhân không còn trẻ nữa. Thái phu nhân nhìn hình ảnh con dâu trong gương. Mái tóc nó cũng có vài sợi tóc sâu rồi, không còn bóng mượt như thuở thanh xuân.

Viết một bình luận

error: Content is protected !!